Cảm nhận đất nước Anh qua con mắt của du học sinh

 


Những suy nghĩ về xứ sở sương mù điều đáng giá nhất là những trải nghiệm về tình yêu của con người và lối sống hiện đại nơi đây.

Có một nước Anh nhẹ nhàng như thế
“Có phải cái tên chị đặt cho em là định mệnh của em với xứ sở sương mù này không?”. Tôi vẫn thỉnh thoảng đặt câu hỏi cho chị gái về cái tên của tôi, một phần vì tò mò, một phần vì tôi đã thích nước Anh từ những câu chuyện được nghe về Sherlock Holmes từ ngày còn bé, về một London năng động hiện đại với những con người hối hả trên đường nhưng không kém phần lịch lãm, hơn nữa là còn vì đội bóng yêu thích của tôi - quỷ đỏ thành Manchester nữa.


Cảm nhận đất nước Anh qua con mắt của du học sinh
Cảm nhận đất nước Anh qua con mắt của du học sinh

Những điều nhỏ nhặt ấy đã tạo nên cho tôi một ấn tượng rất lớn về đất nước này. Tôi từng mong muốn và ước ao có một ngày được đi dạo trên Tower Bridge, nghe tiếng chuông Big Ben lúc 12 giờ đêm và đón năm mới với pháo hoa cùng bạn bè ở London Eye... cho đến khi tôi vào năm cuối đại học…

Chào từ biệt mọi người ở cửa hải quan Nội Bài, tôi quay lưng và bước đi trên con đường mà mình biết sẽ nhiều thử thách và cần phải mạnh mẽ đối mặt - tôi đi du học. Gia đình đã chắp cánh ước mơ và mở ra cơ hội cho tôi được đứng trên chính đôi chân của mình, và tôi hứa sẽ không bao giờ phải làm họ thất vọng về tôi. Lúc ấy, tôi 21 tuổi, chuẩn bị đến với một chân trời mới - đất nước Anh.

Hành trình của tôi tại xứ sở sương mù
Tôi đang nỗ lực hoàn thành những năm thực tập cuối cùng ở Anh và sẽ mang những hành trang ấy áp dụng cho trẻ em Việt Nam.

Ngày đầu ở đất nước Anh đã cho tôi nhiều bài học về tình cảm con người và đất nước nơi đây. Những bài học tôi học được không chỉ là những bài học trên giảng đường khô khan, mà là những tình cảm chân thành và sự quan tâm không thể nào nói hết được trong 1.500 từ về con người và dân tộc đất nước sương mù này. Có 3 câu chuyện điển hình tôi đã góp nhặt được từ những người đồng nghiệp, những bệnh nhân của tôi và những người dù tôi chỉ được gặp một lần ở đất nước sương mù, nhưng tất cả họ đã giúp tôi vẽ nên một hành trình rõ ràng đến với trẻ em Việt Nam, điều mà tôi thật sự muốn làm nhất bây giờ.

Câu chuyện thứ nhất bắt đầu bằng một bản tin thời sự buổi chiều tại nhà của một bạn người Anh tại London trong buổi trà chiều thường lệ. Hôm đó, bản tin của đài BBC Health nói về làm cách nào giúp bé phòng ngừa sự phát triển hen suyễn khi bé lớn nếu được chăm sóc dinh dưỡng tốt khi bé bắt đầu ăn dặm. Cô bạn bác sĩ người Anh quay sang hỏi tôi: “Cha mẹ Việt Nam của bạn thường xem thông tin sức khỏe và dinh dưỡng ở những kênh nào vậy Anh Nguyễn?”. Câu hỏi vô tình của cô bạn đồng nghiệp làm đêm đó tôi không thể nào ngủ được. Tôi trăn trở mãi liệu chúng ta có nên có một kênh sức khỏe và dinh dưỡng khoa học dành riêng cho các bậc cha mẹ ở Việt Nam

Câu chuyện thứ hai bắt đầu với câu nói “taste each of the second” của một bác gái 70 tuổi người Anh, là một bệnh nhân của tôi đang điều trị tại Khoa Ung thư tại bệnh viện tôi thực tập. Đôi lúc tôi mệt mỏi với nhiều báo cáo, cũng như bài tập, bệnh án và thi cử; vào những thời điểm đó bác luôn nắm lấy tay tôi và khẽ nói nhẹ 5 từ: “taste each of the second.” Bác từng nói: các bạn trẻ thường nhìn thế giới theo từng giờ, từng ngày hay từng năm; nhưng các bạn trẻ quên rằng 1 giờ có 60 giây, và các bạn có 60 cơ hội nữa để thay đổi điều tốt đẹp đến cho mình và cũng có 60 cơ hội nữa để cống hiến và làm việc cho điều mình thích. Năm từ rất ý nghĩa đã cho tôi một bài học tuyệt vời trong nghề nghiệp của tôi. Mặc dù bây giờ bác không còn nữa, nhưng điều mà bác ấy cho tôi là quá lớn. Tôi hiểu một điều rằng, tôi hãy ngưng lại những than vãn chán trường, mà hãy dùng 60 cơ hội nữa để chăm sóc các bé tốt hơn.

Tôi đã suy ngẫm nhiều về điều mà cha mẹ nên làm cho con cái họ. Những bậc cha mẹ chúng ta đều mong muốn con cái mình thành công, họ nỗ lực kiếm tiền để con cái có cuộc sống dễ dàng sung túc. Nhưng nhiều bậc cha mẹ quên là giáo dục sức khỏe tốt mới là món quà quý nhất mà chúng ta nên cho con cái. Ít nhất, hãy cho con cái chúng ta “hạt mầm của sức khỏe” để chúng gieo trồng.

Cảm nhận về nước Anh
Khi tôi đi xe buýt thì đặc biệt ấn tượng với việc lái xe đi bên phải và tránh bên trái. Tất cả hệ thống đều đi bên phải, đây là khác biệt lớn nhất với đất nước tôi khi đặt chân đến Anh (ngược hẳn với đất nước tôi). Thú thực, tôi cũng phải mất gần một tuần để làm quen với việc đi bên trái. Tôi tìm đường và đúng tuyến xe buýt đã chọn, nhưng lại nhầm vì tôi cứ nghĩ thuận đường bên phải tôi đi, thế nên cũng bị nhầm chặng mấy lần

Ấn tượng tiếp là thời tiết ở Anh, thời điểm tôi đến đang là mùa thu nên cho dù có lạnh nhưng cũng không thấy lạnh buốt như ở nước tôi. Có điều thời điểm tôi đến thì ngày nào cũng thấy đêm mưa, mưa cho đến 8h sáng, thời điểm mọi người đi làm, đi chơi thì tạnh ráo. Tôi đặc biết thích kiểu thời tiết này. Cái nắng hanh vàng chứ không nắng gắt, cái lạnh nhưng không lạnh buốt. Có thể tôi chỉ được cảm nhận mùa thu nước Anh nên cũng chỉ biết đến vậy.

Tôi thấy lạ, ở Anh ban đêm ngắn hơn ban ngày rất nhiều (nghĩa là ngày dài đêm ngắn). Tôi cảm nhận 21h ở Anh mới là tối hẳn. Ngày tôi đi, tôi thấy 20h mà trời vẫn sáng. Trong khi ở đất nước tôi, trời mùa thu thì 18h trời đã tối và chỉ 19h là tối hẳn. Vậy có nghĩa là lệch nhau 2 giờ có thể như vậy thời gian làm việc ở Anh sẽ dài hơn ở nước tôi. Thực tế không hẳn vậy, cũng làm việc 8 tiếng trong ngày.

Nguồn: Công ty tư vấn du học GSE

Không có nhận xét nào:
Write comments